Mênh mang giữa chốn Đô Thành Biết đi đâu về đâu Người với người đối với nhau Còn lại gì, mất gì em hỡi? Chợt thấy em buồn, … Continue reading Không Đề Tháng Hai
Mênh mang giữa chốn Đô Thành Biết đi đâu về đâu Người với người đối với nhau Còn lại gì, mất gì em hỡi? Chợt thấy em buồn, … Continue reading Không Đề Tháng Hai
Sao thanh âm tôi nghe chợt rớt rơi rụng rời nơi trời nọ? Trời cuồng phong giông tố luân phiên việt dã chợt vô tình … làm rối tơi mất … Continue reading Không Đề Tựa II
Mây mây trùng trùng nổi phùng điêu
Mênh mang giữa chốn đất thiêng một mình
Tư thân tự hỏi có biết bao nhiêu
Bao nhiêu thân ái để rồi cho đi?
Bao nhiêu thương yêu mới biết là đầy hay vơi?
Mưa thu rơi đổ chiều sân
Giọt buồn từng đoạn rớt rơi lân loan
Thời gian lắng đọng không gian
Mưa mang cuộn hết những tâm tư này
Cuộc sống ngoài kia là rất khắc nghiệt, còn nhiều nghịch lý, bạn nghĩ rằng mình có hoàn cảnh kém may mắn hơn thì cuộc đời sẽ ban cho bạn … Continue reading Lá Thư Gửi Chính Mình I
Lỗ Tấn từng khẳng định:” Kỳ thực trên mặt đất làm gì có đường, con người đi mãi mới thành đường” Có một người bạn vài tháng trước tâm sự … Continue reading Tản Mạn I: Hành Trình ”Lấp Lánh” Tìm Lại Chính Mình
Thanks for joining me!
Good company in a journey makes the way seem shorter. — Izaak Walton
