Mênh mang giữa chốn Đô Thành
Biết đi đâu về đâu
Người với người đối với nhau
Còn lại gì, mất gì em hỡi?
Chợt thấy em buồn, mắt em rưng rưng
Tôi rối rắm cũng chẳng biết làm sao
Lặng lẽ nhìn em trải bao thăng trầm
Chỉ biết rằng tôi thương em nhiều
Quãng đường em đi đó
Vẫn còn đang dang dở
Em biết còn muốn nhiều điều
Nhưng lòng gọi bình yên
Có lẽ nào được cả đôi bên?
Hy vọng chi nhiều rồi lại thất vọng
Dẫu rằng em tự hỏi mình?
Có chăng mộng mị nhân gian
GIữa chốn vô vàn nhân sinh
Ai thật, ai không có dễ đoán?
Em chăng có muốn được thương yêu
Nhưng năm tháng vô tình dần đi
Người em vẫn đợi nào đã đến?
Dẫu sao tôi thương em lắm
Dẫu sao em cầu mong hạnh phúc
Em tôi nên phải làm thế nào?