Không Đề Tựa II

Sao thanh âm tôi nghe chợt rớt rơi rụng rời nơi trời nọ?

Trời cuồng phong giông tố luân phiên việt dã chợt vô tình …

làm rối tơi mất đôi lọn tóc.

Ướt nước ngấn lệ tràn mi

…nhưng lệ lại luồn sâu trõi nhói tâm hồn em một cõi bạt ngàn.

2 thoughts on “Không Đề Tựa II

  1. hảo thơ.

    tôi giật mình thức dậy giữa màn đêm
    như con sóng xô cuộn sóng từng hồi
    dưới ánh trăng sáng con thuyền đó vẫn giương buồm
    tiến về nơi xa xăm lẫn trong màn đêm vô định.
    điều gì khiến thuyền tiến, khiến thuyền băng.
    phải chăng là cơn gió lớn của đại ngàn
    hay tiếng vọng nơi thăm thẳm của đại dương..
    trăng đêm nay sao mà tròn vành vạnh quá.
    dẫu bóng trăng dưới nước có đôi chút nhạt nhòa
    tựa hình ảnh nàng trong đôi mắt nồng nàn tôi vậy
    đúng là nàng, người mà tôi đã luôn tìm kiếm.
    đã luôn loay hoay gần nửa kiếp nhân sinh
    tôi tự vấn lòng đoạn hải trình này rồi sẽ đi về đâu
    bản trường tình ca này sẽ là thực hay là hư.

    Like

Leave a comment